Đừng để công nghệ nuốt mất con người
Chắc cũng lâu rồi mình không viết blog.
Không phải vì hết chuyện để kể, mà vì suốt thời gian qua mình mải chạy, mải làm, mải sống — đến mức không còn đủ tĩnh để ngồi lại và viết xuống những gì mình thật sự nghĩ.
Nhưng gần đây, có nhiều thứ kéo mình trở lại với việc viết. Viết để sắp xếp suy nghĩ. Viết để giữ lại cảm xúc. Và viết như một cách nhắc mình đừng sống vội quá.
Vậy nên mình quyết định sẽ viết lại, chia sẻ nhiều hơn — không chỉ về tech, công việc, mà còn cả những câu chuyện rất đời: cảm xúc, lựa chọn, trải nghiệm, và cả những lần dừng lại để thở.
Và series đầu tiên kéo mình quay lại là “Đừng để công nghệ nuốt mất con người — Hành trình giữ lại chất nghệ trong thế giới số”
– Một chút tâm sự từ Trung Lê –
Dạo gần đây, mình bắt đầu thấy mình giống như một cái máy.
Sáng dậy sớm để tranh thủ làm việc cho startup riêng. Sau đó lại đến công ty, giải quyết các task, mở rộng dự án, xây dựng quan hệ khách hàng. Tối về, lại tiếp tục quay về với những thứ còn dang dở. Ngày nối ngày, mình gần như không có một khoảng trống nào cho bản thân, cho người thân — thậm chí có lúc quên luôn cảm xúc của chính mình.
Và rồi, mình bắt đầu thấy mệt. Mà không phải kiểu mệt bình thường — mà là cái mệt sâu từ trong tâm.
Trong một khoảnh khắc tiêu cực như thế, mình tự hỏi:
“Mình đang làm tất cả những điều này… rốt cuộc là vì cái gì?”
Câu hỏi đó không có một câu trả lời rõ ràng. Nhưng nó cứ lặp lại trong đầu. Mình không thể né tránh nữa.
Mình nhận ra…
Có lẽ mình làm tất cả vì muốn an toàn.
An toàn cho bản thân, cho gia đình, cho người thân. Nhưng cái sự an toàn đó dường như luôn đi kèm với áp lực phải có nhiều hơn: nhiều tiền hơn, nhiều thành tựu hơn, nhiều mối quan hệ hơn… Và vòng xoáy đó cứ kéo mình đi, nhanh đến mức mình quên mất một điều quan trọng:
Hạnh phúc là thứ cần phải cảm nhận, chứ không phải chỉ là thứ để đạt được.
Mình biết điều đó. Mình hiểu hạnh phúc là hành trình, là trải nghiệm. Nhưng thực tế là mình chưa sống đủ chậm để cảm nhận nó.
Mình buộc phải thay đổi.
Mình không muốn sống như vậy mãi. Thế là mình bắt đầu chậm lại — không phải chậm trong tốc độ làm việc, mà là chậm trong suy nghĩ, trong cách nhìn nhận mọi thứ.
Mình tự nhắc bản thân:
“Hãy tập trung vào những điều thực sự có giá trị.”
Công việc là công việc — nhưng giá trị mình tạo ra cho người khác, cho khách hàng, cho xã hội — đó mới là điều khiến mình thấy đáng để làm.
Đó cũng là lý do mình để dòng chữ “Improve everyday life” vào portfolio của mình. Vì đó là điều mình tin vào — không màu mè, không sáo rỗng. Chỉ đơn giản là muốn mỗi ngày mình sống và làm điều gì đó giúp cuộc sống của ai đó tốt hơn một chút.
Còn công nghệ thì sao?
Công nghệ là công cụ. Nó giúp mình làm được nhiều việc hơn, giải quyết vấn đề nhanh hơn. Nhưng nếu không cẩn thận, chính công nghệ sẽ khiến mình quên mất phần “người” trong con người mình.
Mình không có một công thức cụ thể cho việc “làm sao để sống có cảm xúc trong thế giới số”. Nhưng mình nghĩ, chỉ cần mình luôn nhớ lý do mình bắt đầu, và không để tốc độ cuốn mình đi quá xa, thì mình vẫn sẽ giữ lại được chất nghệ, chất người trong cách sống và cách làm việc.
Gửi cho ai đó đang quay cuồng như mình đã từng…
Nếu bạn đang trong giai đoạn làm ngày làm đêm, không kịp thở, không kịp sống, thì mình chỉ muốn nói một điều:
Công việc quan trọng thật, nhưng nó không phải là tất cả.
Mình sống để hiểu mình là ai, mình tồn tại vì điều gì. Rồi sau đó, hãy tạo ra giá trị — từ những điều bạn thực sự tin.
Mình không chắc hành trình này sẽ đi về đâu, nhưng mình tin rằng:
Giữ được chất người trong thế giới số — đó là điều đáng để cố gắng.
Nếu bạn cũng từng trải qua cảm giác này, hoặc đang ở trong nó — mình rất sẵn lòng ngồi xuống cùng bạn, chia sẻ thêm vài câu chuyện. Mình tin, càng chia sẻ thật lòng, thế giới công nghệ này sẽ càng bớt lạnh đi một chút.
— Trung Lê