Những Nhát Cắt Của Sự Tiến Hóa Tôi có một thói quen bị coi là bảo thủ: Tôi yêu những gì cũ kỹ. Những quán ăn quen với bộ bàn ghế sờn cũ, hương vị món ăn chưa từng thay đổi qua cả thập kỷ luôn là nơi tôi tìm về. Ở đó, tôi tìm thấy một
Giữa Mỏ neo và Động cơ: Tự sự về hành trình tìm kiếm giá trị Có những ngày tôi ngồi lại, tự đặt cho mình một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại hóa ra vô cùng hóc búa: "Nếu mọi thành tựu hiện có bỗng nhiên biến mất, cái lõi giá trị còn lại của mình là gì?" Thú thật, tôi
AI, "Cảm nhận không gian" và Khoảng trống của những thuật toán Dạo gần đây, khi những khái niệm như Frontier Firm tràn ngập các báo cáo công nghệ, tôi thấy người ta bắt đầu vội vã. Người ta vội vã đưa AI vào mọi ngóc ngách, vội vã kỳ vọng nó sẽ thay thế những tầng quản lý cồng kềnh. Là
Tôi không chọn dự án này — nhưng tôi đã chọn cách bước đi cùng nó Mình không chọn dự án đầu tiên trong đời đi làm. Cũng không chọn công nghệ của nó. Nó dùng Angular và Spring Boot – hai cái tên lúc ấy nghe chẳng khác gì tiếng Phạn đối với một đứa học React từ YouTube và chỉ biết đúng một điều: mình
Làm rồi mới yêu - Một hành trình lạc nhịp mà không lạc đường Tiếp tục với series “Đừng để công nghệ nuốt mất con người — Hành trình giữ lại chất nghệ trong thế giới số”, lần này mình muốn kể về một đoạn rẽ ngoặt. Một khúc chuyển không hẳn là đúng hướng, cũng chẳng phải sai đường — nhưng mình đã đi tiếp,
Đừng để công nghệ nuốt mất con người Chắc cũng lâu rồi mình không viết blog. Không phải vì hết chuyện để kể, mà vì suốt thời gian qua mình mải chạy, mải làm, mải sống — đến mức không còn đủ tĩnh để ngồi lại và viết xuống những gì mình thật sự nghĩ. Nhưng gần đây, có